Mồng 1 Tết, qua chúc Tết dì. Dì như tàu lá úa: từ trong ra ngoài, chỗ nào cũng đau — đến cả nói chuyện cũng đau. Thương dì quá…
Gần một tháng sau, gặp lại trong đám giỗ ông ngoại: da dì hồng hào, mắt sáng, bước nhanh, nói cười rộn ràng.
Dì cầm tay: “Cảm ơn cháu.” Nhật Tâm thấy lòng ấm lạ.
Có người hỏi: “Vì sao dì đổi khác vậy?
” Câu trả lời là một câu chuyện nhỏ… để kể vào lúc thích hợp.
